Có những việc làm mang lại cho chúng ta thật nhiều niềm vui, có những niềm vui không chỉ đọng lại trong ta nhất thời mà ở lại trong trái tim mãi mãi. Lúc thơ bé, trẻ con thật nhiều niềm vui và hạnh phúc, và tôi cũng là một trong số những đứa trẻ may mắn như vậy.

Tôi còn nhớ ngày nhỏ, bố mẹ ngoài việc làm ở 8h ở công sở có thêm nghề phụ là nghề làm oản (một đồ ăn ngọt được làm từ bột nếp và đường, thường được mua về lễ ở chùa hay gia đình trong những dịp ngày rằm, mùng 1). Vậy là ngày nào mẹ tôi cũng tảo tần bên những nguyên vật liệu và dụng cụ của mình nào là bột nếp, nước đường, bàn đánh bột, con lăn, giấy oản nhiều màu sắc … Mẹ cứ như một người làm bánh tài ba vậy. Những bao bột nếp trắng tinh được mẹ trộn với nước đường được nấu thật cẩn thận, chỉ một loáng là bột và đường đã trộn vào nhau, thật hòa hợp chẳng ai có thể ngờ được những thứ rất riêng rẽ mà qua tay người thợ đã trở thành một khối thống nhất, thơm ngon và tinh khiết. Thế rồi, những nắm bột nhỏ được cho vào khuôn và cứ như có phép lạ chỉ một nắm bột trắng tinh sau khi cho vào những chiếc khuôn gỗ có trạm hình hoa văn đã cho ra những chiếc oản với hoa văn thật đẹp. Vậy đó những thứ thật rời rạc, bột, nước đường và khuôn tạo nên những chiếc oản với hoa văn và mọi người sẽ mua về để tưởng nhớ những người thân yêu đã đi xa. Có lẽ, bởi sản phẩm là vật sẽ được cúng- một việc làm tưởng nhớ những người đã mất nên mẹ tôi luôn làm nó với tấm lòng chân thành và cẩn thận. Rồi từng chiếc oản trắng được gói vào giấy bóng kính màu đỏ và sẽ được dán lên đó những chiếc mũ oản bằng giấy màu vàng, rồi dán bốn đến năm chiếc oản vào đế để thành một khối thống nhất là sản phẩm có năm chiếc oản màu đỏ xinh xắn. Và thế là công việc mẹ phân công cho tôi là dán mũ oản và dán oản vào đế, một công việc thật phù hợp với đứa trẻ đang học tiểu học. Đến nay tôi vẫn không quên được niềm vui của công việc phụ giúp mẹ dán oản, một việc làm nhiều niềm vui. Và người thợ phụ tí hon sẽ bắt tay vào việc của mình.

 Đầu tiên là dán mũ oản nhé, từng chiếc mũ oản xinh xắn, sẽ để được phết lên một lớp hồ- hồ cũng được làm từ bột gạo nếp do mẹ tự nấu, rồi tôi đặt từng chiếc mũ giấy oản đó lên từng chiếc oản đã được gói giấy bóng đỏ. Việc làm đó cứ như thể tôi đang đội lên cho từng chiếc oản một chiếc vương miện ghi nhận đã đủ tiêu chuẩn để xuất xưởng vậy.

Khâu tiếp theo là dán những chiếc oản vào đế là tấm bìa catong để ít nhất bốn bạn oản sẽ ở chung với nhau thành bốn cột trụ vững chắc, rồi một bạn tiếp theo sẽ được lựa chọn ở trên cùng như một người đại diện cho một tập thể vậy.

Đó những công việc làm thêm ban đầu của tôi chỉ như vậy thôi nhưng trong đó biết bao nhiêu niềm vui và sự học hỏi. Tôi đã học được rằng những thứ tưởng chừng rời rạc nhưng nếu biết thống nhất, kết hợp, đoàn kết lại thì sẽ thành những thứ có ích cho đời. Tôi học được rằng đằng sau những sản phẩm đơn giản và nhỏ bé lại chứa đựng biết bao công sức và tình cảm hay tâm hồn của người sáng tạo ra chúng. Tôi học được rằng để thành công cần thật nhiều kiên nhẫn và yêu thương … và biết bao nhiêu điều bổ ích và giá trị khác nữa. Một trong những bài học quan trọng tôi luôn đi cùng tôi đến nay đó là tình yêu lao động, sự trao đi một cách vô tư mà chẳng mong cầu nhận lại. Làm những việc có ích, làm việc mình yêu thích và yêu thích việc mình làm – đó chính là bí quyết để tôi sống một cuộc đời đầy ý nghĩa.

Đã có 691.341 việc tốt được hứa. Bạn muốn cùng tham gia?Đăng ký ngay
+