Vào một lúc này hay lúc khác, tất cả chúng ta đều trải qua những đau khổ nào đó.  Nhưng đôi khi chúng ta trở nên bị vây hãm quá sâu trong quá khứ đến mức ta cứ liên tục tái hiện những cảnh tượng, sự kiện, âm thanh, hình ảnh của cái người mà ta tin là “đã làm gì đó sai với mình”. Khi chúng ta nhớ lại những nỗi đau đó, chúng ta đang tái tạo những cảm giác tổn thương. Chính lúc đó, tôi đang tự làm tổn thương chính mình.

Vậy xử trí thế nào với những cảm giác tổn thương của ta bây giờ? Làm thế nào để vượt qua? Có phải bằng việc gặm nhấm sự an ủi? Khi chúng ta nói “Cảm ơn, tôi ổn mà, không sao đâu” – bạn đã thực sự vượt qua nỗi đau đó chưa?

Đây là những việc chúng ta không nên làm:

  • Đừng gạt bỏ những cảm giác tổn thương – nếu bạn làm như vậy, chúng sẽ chỉ càng lan tràn thêm trong đầu óc bạn, trong đáy lòng bạn mà thôi.
  • Đừng để cho hành vi cư xử của người khác làm bạn thấy lòng chua xót đắng cay hay tự cô lập bản thân. mình.

Nếu như quá khứ đã qua đi//sang trang, tôi cũng có thể đi qua//bước tiếp. Tôi có thể nghe thấy bạn hỏi rằng “Chính xác thì tôi sẽ phải làm như thế nào?”  Đừng lo, tất cả những gì bạn cần làm là buông bỏ.

Buông bỏ không có nghĩa là coi như chưa từng có việc gì xảy ra.  Mà là bạn không còn muốn bị chuyện đó kiểm soát nữa. Bỏ qua không có nghĩa là thu nhỏ lại hoặc bao biện cho những việc đã làm sai. Nó có nghĩa là giải phóng, tháo gỡ hết những cảm giác đớn đau ra khỏi tâm trí và trái tim của bạn.

Vì thế nên hãy giũ sạch tất cả những đau thương và bước tiếp sang một nơi chốn tốt đẹp hơn.  Chỉ cần buông bỏ.  Bạn buông một cục than nóng bỏng đang cầm trên tay bằng cách nào? Bạn ném đi những cái túi vừa nặng  vừa vô dụng bằng cách nào? Bằng cáchnhận ra rằng bạn không muốn cứ phải mang mãi những gánh nặng đó nữa. Nó chẳng giúp ích gì được cho bạn.  Buông bỏ đi thôi.

Điều quan trọng là hiểu rằng mỗi người giải quyết  tổn thương theo những cách khác nhau, do đó hãy cho mình thời gian và không gian. Đôi khi buông bỏ thật sự cần phải có thời gian. Viết ra thật chính xác những bạn cảm nhận của bạn cũng là một cách đấy.  Cứ thành thật với việc bạn cảm thấy như thế nào, đằng nào cũng sẽ chẳng ai đọc được những gì bạn viết đâu. Sau đó hãy vứt nó đi. Bạn cũng có thể trò truyện với một người thích hợp.

Một khi được giải phóng khỏi  nỗi tổn thương đó, bạn lại có thể bắt đầu mỉm cười và rồicuộc đời trông sẽ khác hẳn cho mà xem.

QH (sưu tầm)

Đã có 691.341 việc tốt được hứa. Bạn muốn cùng tham gia?Đăng ký ngay
+